Đây là trang tạm trú của talawas sau khi bị tin tặc phá hoại, từ 23/8/2010 đến 14/9/2010. Bài đăng trên trang này đã được bổ sung trở về trang chính thức www.talawas.org.
_________________________________

Thứ Ba, 14 tháng 9, 2010

Phùng Hi – Người điên xóm nhỏ

Làng tôi có ông Bình điên. Chỉ một số ít người lớn tuổi biết nguyên do ông điên, còn đa phần người làng lớn lên đã thấy ông điên tự thuở nào.

Em trai ông Bình là ông Minh, kể rằng: Năm 1972 ông Bình nhảy núi, lúc ấy ông 17 tuổi. Năm 1973, sau một trận đụng đầu với địch tại chân núi Lò Kho, cách nhà ông một quãng đồng, súng trường lựu đạn bom pháo nổ điếc óc điếc tai, người ta lôi ông Bình lên từ đống đất đá. Chẳng thấy trên người ông tì vết gì nghiêm trọng, nhưng thoáng thấy ông có nụ cười dài dại.

Anh Lê Trần - Việt Nam cần mô hình mới

Hồ Kim Sơn dịch

Việt Nam đã vượt qua được cơn suy trầm toàn cầu với mức tăng trưởng kinh tế 5.3% hồi năm ngoái và được kỳ vọng tăng lên 6.5% trong năm 2010. Mặc dù vậy, do sự suy yếu tụt mạnh trong các định chế tài chánh bên ngoài Việt Nam làm gia tăng mối quan ngại về tình hình sức khỏe của lãnh vực ngân hàng và do cơ cấu chính sách vĩ mô bất cập cao độ đã tạo nên một loạt phá giá dần dần đồng bạc Việt Nam và làm tụt giảm bậc xếp hạng tín nhiệm của Việt Nam gần đây.

Thứ Hai, 13 tháng 9, 2010

Phấn đấu ký số 14 của nhạc sĩ Tô Hải

Trong “Phấn đấu ký số 14”, nhạc sĩ Tô Hải bình luận về hiện tượng “trống đánh xuôi, kèn thổi ngược”, khiến

Tiến sĩ Đỗ Xuân Thọ tuyên bố đốt thẻ Đảng

Mới đây, trả lời phỏng vấn của RFA, tiến sĩ Đỗ Xuân Thọ cho biết ông

“tuyên bố đốt thẻ Đảng chỉ sau khi, trong Đại hội lần thứ 11 này, Đảng CSVN vẫn lấy Chủ nghĩa Mác-Lênin làm nền tảng tư tưởng. Tôi sẽ đốt thẻ, nếu như sau Đại hội, Đảng không vứt bỏ Chủ nghĩa Mác-Lênin và thay vào đó là Chủ nghĩa Dân tộc lành mạnh, không cực đoan của Hồ Chí Minh làm một bước đệm quan trọng.

Thùy Yên – Điểm lại những dự án phim kỉ niệm 1000 năm Thăng Long

Ngay từ năm 2004/2005, các dự án phim nhân kỉ niệm 1000 năm Thăng Long – Hà Nội đã được nói tới. Nhưng dường như dự án phim nào cũng kèm theo tai tiếng, tranh chấp, đấu đá, tới mức người quan tâm không còn đủ kiên nhẫn phân biệt phim nào với phim nào. Phim nào cũng thấy Lý Công Uẩn, dời đô, Thăng Long, phim nào cũng lùm xùm điều này tiếng kia. Kết quả là đúng dịp kỉ niệm, chỉ có 2 dự án phim hoàn thành: một phim nhựa và một phim truyền hình 19 tập. Cả hai đều do tư nhân thực hiện, một hợp tác với Hàn Quốc và một hợp tác với Trung Quốc, trong khi tất cả các dự án có kinh phí từ ngân sách nhà nước đều bị tạm ngưng, tạm "giãn tiến độ" hay tạm… âm thầm khai tử. Xin điểm lại các dự án phim này:

Erica J. Peters - Đối kháng, Cạnh tranh và Tiệm ăn: Công nhân Việt tại Pháp giữa hai cuộc thế chiến (kỳ 2)

Nguyệt Cầm dịch

Chuẩn bị sân khấu cho các tổ chức của công nhân

Vào đầu thập niên 1920, công nhân Việt ở Pháp dường như có rất nhiều điểm chung với sinh viên Việt và các nhà hoạt động chống thực dân. Điều này là do những nỗ lực của Nguyễn Ái Quốc, Hồ Chí Minh trong tương lai, người đã dành nhiều năng lượng để xây dựng những chiếc cầu nối kết các cộng đồng thuộc địa tại Pháp. Vào năm 1921, ông và các nhà hoạt động khác thành lập the Union Intercoloniale [Liên hiệp thuộc địa], với mục đích đoàn kết các nhóm dân thuộc địa trong cuộc đấu tranh chung giành độc lập từ tay người Pháp.[1] Nguyễn Ái Quốc vận dụng tài năng quảng bác của ông để làm việc chung với nhiều người có gốc gác khác nhau: ông thúc đẩy công nhân và sinh viên Việt hợp tác và khuyến khích họ tìm đến những điểm tương đồng với các nhóm dân thuộc địa khác sống dưới sự thống trị của Pháp.[2] Là chủ biên của Le Paria, tờ tạp chí hàng tháng của Liên hiệp thuộc địa, Nguyễn Ái Quốc kêu gọi công nhân cũng như các nhà hoạt động từ các thuộc địa khác; ông làm việc ngày đêm để phân phát báo bên ngoài khuôn khổ nhà máy nhằm đến được với một lượng độc giả rộng rãi hơn. Cuối cùng, tờ báo có khoảng hai ngàn độc giả, bao gồm một số nhỏ ở thuộc địa, mặc dù tạp chí này không bao giờ thực sự là “diễn đàn của người vô sản thuộc địa” như nó tuyên bố.[3]

Chủ Nhật, 12 tháng 9, 2010

Người dân yêu nước lén lút, nhà nước kích dục công khai!

Báo Nhân dân ngày 11/9/2010 có bài về việc Sở Giao thông Vận tải Tỉnh Kiên Giang cho phát hành 122.000 tờ rơi tuyên truyền an toàn giao thông cho học sinh nhân tháng "Văn hóa giao thông 2010" có nội dung "không lành mạnh, mang tính khiêu dâm". Theo đó, ông Giám đốc Sở Nguyễn Văn Chánh giải thích: “Nội dung trong tờ rơi, chúng tôi lấy từ một trang website trên mạng internet. Nhưng do khâu kiểm tra nội dung từ đầu đến khi phát hành chưa được chặt chẽ, nên dẫn đến tình trạng trên”.

Nội dung đó như thế nào? Đó thực ra là những truyện tếu về biển báo giao thông lâu nay được lưu truyền trên Internet, không rõ nguồn gốc (có thể xem tại đây).

Blog Dân Làm Báo bình luận về sự việc này: "Người dân yêu nước lén lút, nhà nước kích dục công khai!"

Erica J. Peters - Đối kháng, Cạnh tranh và Tiệm ăn: Công nhân Việt tại Pháp giữa hai cuộc thế chiến (kỳ 1)

Nguyệt Cầm dịch

Mùng Một Tết 1927, ba mươi hội viên Hội Đầu bếp Đông Dương ở Paris [Association des Cuisiniers Indochinois] tụ họp tại một tiệm café ở Quận Tám ăn mừng việc sắp khai trương liên doanh mà họ đã chuẩn bị năm tháng ròng – một tiệm ăn Việt ở Khu Latin. Nhưng không khí chẳng mấy chốc trở nên nặng nề. Trước hết, tập thể đầu bếp người Việt có mặt ở đó bác bỏ đề nghị của chủ tịch về việc hợp nhất với tổ chức sinh viên Việt, the Asociation Mutuelle des Indochinois [Liên hiệp Đông Dương] (AMI). Đầu bếp Ngô Văn Minh, một trong những người tài trợ cho liên doanh sắp khai trương, hớt hải chạy vào báo rằng mình đang bị bạn gái Pháp của một đầu bếp người Việt khác tố cáo là biển thủ. Vì đang bị nghi ngờ, Ngô Văn Minh sẽ phải dè chừng và không thể đầu tư sáu mươi ngàn francs tiền “kiếm chui” vào nhà hàng được nữa. Khi hai cô bồ Pháp của hai đầu bếp bắt đầu to tiếng với nhau ngoài phố, thì liên doanh sụp đổ, trở thành nạn nhân của vụ cãi vã mới nhất trong cộng đồng người Việt tại Pháp.[1] Sự kiện nhỏ này phản ánh chia rẽ trong nội bộ cộng đồng và mở ra đầu mối để ta tìm hiểu xem công nhân Việt ở Pháp giữa hai cuộc thế chiến muốn gì. Họ có vai trò gì trong bàn cờ chính trị lớn hơn của Đảng Cộng sản Pháp (PCF), Đảng Lập hiến Việt Nam, và nhiều phong trào chống thực dân khác ở Pháp? Và ngoài chính trị ra, họ còn bỏ công bỏ của vào những lĩnh vực gì?

Khuất Đẩu – Nguyệt thực

Như những chiếc lá bàng cùng chết tập thể trong mùa đông, cả đại đội cùng nằm phơi xác trên đỉnh đèo.
Chiều xuống.
Rồi trăng lên.

Những linh hồn trẻ theo ánh trăng đang dắt díu nhau tìm về quê cũ. Nhưng anh không về được. Anh chưa thật chết. Một mảnh đạn ghim vào lưng khiến anh nằm bất động.

Thứ Bảy, 11 tháng 9, 2010

Tạp chí Da Màu đã trở lại sinh hoạt bình thường

Sau khi bị tin tặc tấn công (bắt đầu sáng thứ Năm 09.09.2010 giờ California, Hoa Kỳ), ban kỹ thuật của Tạp chí Da Màu đã nhanh chóng thực hiện việc dọn dẹp, tẩy rửa mớ vi khuẩn độc hại bọn tin tặc đã cấy vào trang damau.org. Sau đó, chúng tôi đã liên lạc thường xuyên với Google để yêu cầu giúp điều tra và tháo gỡ phần cảnh báo sau khi chứng thực là Da Màu đã không còn bị ô nhiễm.

Tạp chí Da Màu đã trở lại sinh hoạt bình thường vào khoảng 8 giờ tối ngày 10.09.2010 sau khi Google tháo gỡ phần “warning” trên hệ thống truy cập của họ.

Vũ Tường – Nhà hát hiện đại nhất Việt Nam

Chính quyền Hà Nội vừa thông báo kế hoạch xây “nhà hát hiện đại nhất Việt Nam” bên bờ Hồ Tây. Câu chuyện viễn tưởng dưới đây vừa thú vị vừa có giá trị thời sự. Chúng tôi phát hiện câu chuyện này khi nghiên cứu các báo chí xuất bản vào thập niên 1930s ở Hà Nội, Huế và Sài Gòn. Hy vọng câu chuyện này (và những tư liệu lịch sử khác chúng tôi sẽ lần lượt giới thiệu khi có dịp) giúp cho các bạn yêu lịch sử có thêm tư liệu sinh động về một giai đoạn thú vị trong lịch sử Việt Nam mà nay không được nhắc đến hoặc bị bóp méo có hệ thống. Ngọ Báo là một trong những tờ báo tư nhân lớn ra hàng ngày ở Hà Nội do Bùi Xuân Học làm chủ nhiệm. Bài báo được ghi lại hoàn toàn theo bản gốc. Tác giả ký bút danh Sunlight, có lẽ là người phụ trách trang phim ảnh của Ngọ Báo.

Bầu cử nghiêm minh thế này mà “bọn phản động” dám nói ở ta không có dân chủ

Từ Vinashin đến Tamiflu

Vụ Vinashin chưa chấm dứt. Một bản tin nhỏ hôm qua trên Pháp luật TPHCM cho biết lại có thêm một con tàu 4000 tấn, trị giá 102 tỉ đồng (5,2 triệu Dollar) mà Vinashin đang đóng dở “đang trở thành một đống sắt vụn với nhiều phần bị rỉ sét, hư hỏng nặng”.

Tạp chí Da Màu bị tin tặc tấn công

Thông báo của Tạp Chí Da Màu ngày 10.09.2010

Tạp chí Da Màu (damau.org) đang bị tin tặc tấn công. Hiện nay trang mạng này có thể không an toàn cho người đọc.

Nguyễn Đăng Thường - Tiểu thuyết đen

khi mới ra lò đã gây phẫn nộ
dù bối cảnh của nó chỉ là một cánh đồng
dĩ nhiên phải mênh mông

Video quay cận cảnh thảm họa ngày 11 tháng Chín 2001 mới xuất hiện trên Internet



Thứ Sáu, 10 tháng 9, 2010

Gia Cát Dự - Từ sự kiện Vinashin: Không thể phủ nhận vai trò của kinh tế nhà nước...

Vinasink - những chuyến tàu (đồng nát) mang tên hi vọng

... trong tiến trình cùng - biến - tắc - tị.


© 2010 Gia Cát Dự
© 2010 talawas

Nguyễn Thanh Giang - Đọc "Đối mặt" của Vi Đức Hồi

Những người như Trần Độ, Trần Xuân Bách, Nguyễn Hộ… hay Trần Đức Thảo, Bùi Minh Quốc, Trần Mạnh Hảo… bỗng nhiên quay ngược lại phê phán, lên án Đảng, đều bị Đảng quy là do bất mãn.

Blogger Kami – “Làm người yêu nước chân chính như Fidel Castro đâu khó”

Bình luận về tuyên bố mới đây của cựu Chủ tịch Cuba Fidel Castro với nhà báo Mỹ Jeffrey Golberg đăng trên nguyệt san The Atlantic, blogger Kami viết,

Phong Uyên - Trả lời phản hồi của Hoà Nguyễn và một vài độc giả khác về Nguyễn Mạnh Tường, Hiệp định Genève 54, Marx và Commonweath

Tôi xin trả lời ông Hoà Nguyễn từng điểm một

1. Hoàn toàn đồng ý với Hoà Nguyễn là "không thể đọc hết những tác phẩm của những tác giả nổi tiếng". Nguyễn Mạnh Tường không những không phải là một tác giả nổi tiếng, mà nhiều người Việt còn không hề biết đến vì những tác phẩm của ông từ trước tới nay chỉ được viết bằng tiếng Pháp. Có một vài tác phẩm nặng về khảo cứu viết bằng tiếng Việt sau 1945 nhưng không được cộng sản cho in. Un Excommunié không phải là một tác phẩm hay một cuốn sách dùng để nghiên cứu mà chỉ là hồi ký của một người trí thức sống nửa thế kỷ dưới chế độ cộng sản Việt Nam tự thuật cuộc đời mình trong thời gian đó.