Đinh Từ Thức dịch
Hãy bỏ qua chuyện “Đền thờ Hồi giáo tại Ground Zero”, chuyến đi Tây Ban Nha của Michelle Obama, và ngay cả chuyện dầu loang tại Vịnh Mexico. Khi các sử gia tương lai nhìn lại mùa Hè năm 2010, biến cố mà họ có thể chú ý nhất là việc Trung Quốc trở thành nước đứng thứ nhì thế giới về kinh tế.
Trước hết, đây là điều tốt. Sự lớn mạnh của Trung Quốc, và cũng liên hệ, tuy hơi chậm hơn, sự tăng trưởng của Ấn Độ, là câu truyện của hàng trăm triệu người nghèo khó tham dự nền kinh tế toàn cầu và khá hơn chút đỉnh. Tổng sản lượng nội địa mỗi đầu người của hai nước đó căn bản là ngưng đọng trong hơn một thế kỷ, từ 1820 đến 1950. Rồi tăng lên 68% từ 1950 đến 1973, và tăng vọt 245 phần trăm từ 1973 đến 2002.